Gọi 112 tại Đức: Khi nào là cấp cứu và cần nói gì?
Ở Đức, 112 dành cho nguy cơ đe dọa tính mạng hoặc tổn thương vĩnh viễn. Nắm rõ cách gọi, thông tin cần nói và khi nào dùng 116117 giúp bạn nhận đúng hỗ trợ.

Gọi 112 tại Đức khi một người có nguy cơ mất mạng hoặc có thể bị tổn thương vĩnh viễn: chẳng hạn khó thở dữ dội, bất tỉnh, dấu hiệu nhồi máu cơ tim, đột quỵ, phản vệ, chấn thương nặng hay ngộ độc kèm triệu chứng nguy hiểm. Đây là số của dịch vụ cấp cứu và cứu hỏa; gọi miễn phí từ điện thoại bàn lẫn điện thoại di động, có hiệu lực trên toàn châu Âu. Điều quan trọng nhất là báo đúng vị trí, mô tả ngắn gọn tình trạng và giữ máy chờ tổng đài hướng dẫn.

Phân biệt 112 với 116117 trước khi gọi
Ranh giới thực tế không nằm ở việc người bệnh “đau nhiều hay ít”, mà ở nguy cơ khẩn cấp. Cổng thông tin y tế của Bộ Y tế Liên bang Đức nêu các dấu hiệu cần gọi 112 gồm khó thở, bất tỉnh, đau ngực dữ dội kèm khó thở hoặc vã mồ hôi lạnh, liệt hoặc rối loạn nói xuất hiện đột ngột, sốc dị ứng và đau dữ dội. Hướng dẫn về gọi cấp cứu và khoa cấp cứu của gesund.bund.de cũng nhấn mạnh 112 được dùng khi có nguy cơ tử vong hoặc không thể loại trừ di chứng lâu dài.
Số 116117 là dịch vụ trực y tế, phù hợp khi phòng khám đã đóng cửa, bạn cần được hỗ trợ trong ngày nhưng tình trạng không đe dọa tính mạng. Dịch vụ này hoạt động 24/7, có thể hướng dẫn bước tiếp theo hoặc chỉ đến phòng khám trực. Theo trang thông tin tiếng Anh của 116117, tư vấn qua điện thoại của dịch vụ này hiện chỉ có bằng tiếng Đức. Vì vậy, người mới sang Đức nên lưu sẵn địa chỉ nơi ở, mã bưu chính và thông tin bảo hiểm trong điện thoại.
Ví dụ, sốt cao, đau tai dữ dội hoặc nôn tiêu chảy kéo dài ngoài giờ khám có thể là việc của 116117 nếu không có dấu hiệu nguy hiểm. Trái lại, bất tỉnh, ngừng hoặc thở bất thường, tai nạn nặng và triệu chứng đột quỵ không nên chờ tư vấn ngoài giờ. Khi không chắc chắn trong một diễn biến có vẻ xấu đi nhanh, hãy gọi 112 để tổng đài đánh giá.

Cách gọi 112 tại Đức để không làm chậm trợ giúp
Trước hết, chỉ tiếp cận người bị nạn khi bạn không tự đặt mình vào nguy hiểm; với tai nạn giao thông, cần quan sát xe cộ và cảnh báo khu vực nếu có thể. Sau đó gọi 112, bật loa ngoài nếu điều đó giúp bạn vừa nghe hướng dẫn vừa hỗ trợ nạn nhân. Đừng cúp máy trước khi tổng đài viên kết thúc cuộc gọi.
Nhân viên tổng đài sẽ hỏi theo cấu trúc. hướng dẫn sơ cứu của gesund.bund.de yêu cầu người gọi cung cấp vị trí chính xác — địa điểm, đường, số nhà và nếu cần là tòa nhà hoặc tầng — rồi làm rõ điều gì xảy ra, có bao nhiêu người bị nạn và họ đang có chấn thương hay triệu chứng nào. Có thể chuẩn bị theo năm ý sau:
- Ở đâu? Nêu địa chỉ đầy đủ; nếu ở ga tàu, đường cao tốc hoặc công viên, hãy nêu biển hiệu, lối vào, chiều đường hoặc mốc gần nhất.
- Điều gì đã xảy ra? Tai nạn, ngã, đau ngực, co giật, ngộ độc hay tình huống khác.
- Có bao nhiêu người cần giúp?
- Tình trạng hiện tại là gì? Ví dụ còn tỉnh không, có thở bình thường không, có chảy máu nhiều không.
- Chờ câu hỏi thêm. Tổng đài có thể hướng dẫn thao tác trong lúc lực lượng cứu hộ di chuyển.
Không cần cố đọc thuộc một kịch bản tiếng Đức. Điều có ích hơn là nói chậm, dùng câu ngắn và nhắc lại địa chỉ khi được hỏi. Nếu biết, hãy nêu tuổi ước lượng, bệnh nền quan trọng, thuốc đang dùng hoặc nguy cơ tại hiện trường. Một người trong nhóm nên gọi điện, người khác hỗ trợ nạn nhân hoặc ra đón xe cứu hộ.
Nếu nạn nhân không phản ứng nhưng vẫn tự thở, hướng dẫn chính thức khuyên đặt họ ở tư thế nằm nghiêng an toàn và kiểm tra nhịp thở thường xuyên. Nếu ngừng thở hoặc chỉ thở ngáp, cần bắt đầu ép tim ngay; tổng đài 112 có thể hướng dẫn ép tim qua điện thoại. Đây là lý do không nên cúp máy sớm.

Sau cuộc gọi: sơ cứu trong khả năng và bàn giao thông tin
Cuộc gọi là điểm bắt đầu của chuỗi cấp cứu, không thay thế việc quan sát và hỗ trợ an toàn tại chỗ. Không tự cho người bệnh ăn, uống hoặc dùng thuốc nếu chưa được chuyên môn hướng dẫn. Với chảy máu nhiều, có thể dùng khăn sạch hoặc bàn tay ép trực tiếp lên vết thương trong khi chờ cứu hộ; với người bất tỉnh, luôn chú ý hô hấp.
Khi đội cấp cứu đến, nói lại ngắn gọn diễn biến: sự việc xảy ra lúc nào, triệu chứng thay đổi ra sao, nạn nhân đã được sơ cứu gì, có dị ứng hay thuốc nào đáng lưu ý. Giữ sẵn thẻ bảo hiểm y tế hoặc thông tin bảo hiểm nếu có, nhưng không trì hoãn việc gọi 112 để tìm giấy tờ. Người cần cấp cứu vẫn phải được ưu tiên về an toàn y tế.
Chi phí: đừng dùng con số chung cho mọi trường hợp
Không có một mức giá xe cấp cứu áp dụng cho mọi người ở Đức. Quyền lợi phụ thuộc loại bảo hiểm, tính cần thiết về mặt y tế và loại vận chuyển. Với người tham gia bảo hiểm y tế công, Bộ Y tế Liên bang Đức cho biết quỹ bảo hiểm chi trả chi phí cho chuyến cấp cứu đến bệnh viện, kể cả khi không phải điều trị nội trú; quy tắc đồng chi trả thông thường là 10% giá vé, tối thiểu 5 euro và tối đa 10 euro cho mỗi chuyến, nhưng không vượt quá chi phí thực tế. Xem chi tiết tại quy định chi phí vận chuyển của Bộ Y tế Liên bang Đức.
Quy định này không tự động áp dụng cho người có bảo hiểm tư, du khách hoặc chuyến đi không đáp ứng điều kiện chi trả; hãy kiểm tra hợp đồng bảo hiểm của mình sau tình huống khẩn cấp. Cũng không nên hoãn gọi 112 vì suy đoán về hóa đơn. Quyết định cần dựa trên mức độ nguy hiểm, còn chi phí và thủ tục được làm rõ sau khi người bệnh an toàn hơn.
Để chuẩn bị cho cuộc sống dài hạn, bạn có thể đọc thêm bài Bảo hiểm ở Đức: vì sao bị trừ tiền mỗi tháng nhưng vẫn có lợi. Lưu hai số 112 và 116117, biết rõ địa chỉ nơi ở, và học một khóa sơ cứu cơ bản là những chuẩn bị nhỏ nhưng thiết thực hơn nhiều so với việc chờ đến lúc khẩn cấp mới tìm hiểu.
Thảo luận có trách nhiệm
Chỉ thành viên đã đăng nhập mới có thể bình luận. Không quảng cáo, công kích, kỳ thị, tiết lộ dữ liệu cá nhân hoặc đăng thông tin chưa có nguồn.
- Tập trung vào nội dung bài viết
- Tranh luận ý tưởng, không công kích con người
- Báo cáo nội dung spam, thù ghét hoặc sai lệch